Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh - Trang 2 - Trasua.vn

Phim Sex Online Phim Sex Hiep Dam Phim Sex Khong Che XNXX.COM Lauxanh.us VungTrom.Com phim sex online xnxx.com lauxanh.us vungtrom.com nap the lmht nap so garena nap the garena nap so lien minh huyen thoai nap the garena nap the lien minh huyen thoai

Trở lại   Trasua.vn >
♥ ♥ TraSua Truyện & Thơ ♥ ♥
> Truyện đọc & Thơ > Truyện - Tiểu thuyết tình cảm
Xem kết quả: Bạn thích nhân vật nào nhất? p/s: các bạn có thể chọn nhiều đáp án
Nguyễn Hoàng Bảo Nhi- nhí nhảnh đáng iu, lanh chanh lóc chóc 0 0%
Trần Lam Phong- Lạnh lùng 0 0%
Tôn Nữ Quỳnh Lam- mít ướt dễ thương 0 0%
Phan Ngọc Thoại My- Đáng yêu 0 0%
Phạm Đăng Duy- Khùng khùng 0 0%
Hoàng Thiên Long- Tưng tưng 0 0%
Lâm Trọng Quân- Ấm áp 0 0%
Vương Thảo Trang- nham hiểm 0 0%
Hạ Nguyệt Mỹ- bất chấp mọi thứ vì yêu 0 0%
Trịnh Hoàng Lâm- thù hằng, thích tranh chấp 0 0%
Bình chọn có nhiều lựa chọn Số người bỏ phiếu: 0. Bạn không thể bỏ phiếu trong bầu chọn này

Đánh giá chủ đề này - Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh.

Viết bài mới  Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #11  
Cũ 21-04-2012, 10:22 PM
Avatar của huyenbe1997@yahoo.com.vn
huyenbe1997@yahoo.com.vn
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Đến từ: hanoi
Bài gửi: 5
Thanks: 1
Thanked 6 Times in 2 Posts
Mặc định

truyen nay khog co ket thuc ag.....sao t/g khog up them di....dung de moi nguoi phai cho lau nho'
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to huyenbe1997@yahoo.com.vn For This Useful Post:
BlackScorpio (21-08-2012), cua.suhao.vip (22-04-2012)
  #12  
Cũ 22-04-2012, 08:48 AM
Avatar của juliecutie203
juliecutie203
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gửi: 287
Thanks: 150
Thanked 1.370 Times in 204 Posts
Mặc định

Các bạn ơi, mình k phải là tg nhé. Mình chỉ là người post thôi. Nên nếu có chậm thì mong mấy bạn thông cảm

Chap 29: Đau đớn

5’ sau

-Haizz…… hồ này có cá không vậy? Ngồi cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy con nào

-Cô im dùm tôi một chút đi, mới ngồi có 5’ mà đã than rồi.

Chợt

-Aaaaa….. Cắn câu rồi- tiếng Mi la hét ỏm tỏi

Trời đất!! Gì vậy chứ? tên Long đang cầm tay Mi cùng nhau giật cần câu sao? Có điều gì đó bí ẩn ở đây!!! (Ngây thơ quá độ)

Và sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó, nón ngồi mà chẳng thèm để ý xem có con cá nào cắn câu không. Hai con mắt của nó cứ dán vào cặp đôi Mi-Long kia. Lúc thì cười nói vui vẻ, lúc thì tên Long lại nắm tay Mi. Mờ ám thật!!! (người ta đang yêu đó bà!!!)

-Cá cắn câu kìa đồ ngốc- hắn hất mặt về nơi ngước đang rung động

Vừa nhìn thấy, nó đã nhảy tưng lên, chụp ngay cần câu, giật mạnh thật mạnh, trong đầu không ngừng vang lên “tao phải bắt được mày, tao phải bắt được mày….” và kết quả là …….

Tèn tén ten: con cá chưa kịp ngậm vào cần câu, chỉ mới nhấm nháp thôi đã bị nó giật phát nên con cá bỏ chạy mất tiêu.

Ngồi làu bàu, tức tối, thầm chửi rủa con cá dám “lừa tình” nó, làm nó mừng hụt.

-Aaaaaa……- Lại tiếng la ó, lần này là của Lam

Lam ngồi vỗ tay bôm bốp, cổ vũ cho tên Duy có tinh thần kéo phăng “bé cá” tội nghiệp ra khỏi “ngôi nhà nước thân yêu” và bị “dính chưởng”, con cá nằm trên mặt nước nhảy đành đạch….

Chưa kịp vui mừng hết thì đến lượt hắn được dính câu. Trời đất!!! Con cá mà hắn câu được là con cá mà từ trước đến giờ nó từng thấy và nó kết luận rằng đó là con “cá cái”. Vì “mê” nhan sắc của hắn “bỏ nhà” đi nên mới bị cắn câu.

“Ax, tức thật, sao ai cũng được mà mình không được chứ. Toàn là mấy con cá hám trai, thấy trai đẹp là cắn liền,…….. mấy con cá ngu ngốccccc”

-Haizzzz…..- ngồi cả buổi trời mà chẳng được con nào, nó thở dài rồi tựa mình vào thân cây……. ngủ luôn

“Đúng là đồ ngốc! Không biết câu mà cũng đòi câu!!!”- hắn nhìn nó khẽ lắc đầu rồi mỉm cười

Đến khi gần tối tụi nó mới kết thúc buổi câu cá và kết quả là: Long-Mi 3 con, Duy-Lam 2 con, và hắn……6 “cô” cá. Nó cho rằng tất cả những con cá hắn câu được đều là “cá cái” và thầm trách mấy con “cá đực có mắt không tròng” người đẹp ngồi như vậy mà không chịu cắn (~_~!). Phần thưởng của nó đem về là….. mấy con trùng

Cả buổi ngồi câu mà nó chỉ toàn ngủ. Đến độ mua 6 con trùng thì con 5 con, còn một con thì vẫn còn nằm chỏng trơ trên móc câu

-Bây giờ tụi mình đi nướng cá ăn đi- Lam để nghị

Chợt, hắn cười gian xảo rồi cất tiếng

-Ok! Phần ăn người đó ăn

Sao chứ!! Hóa nói vậy thì hóa ra là nó phải nhịn sao? Bởi nó có “lừa” được con cá nào đâu. Không lẽ trong lúc mọi người nướng cá thì nó…… nướng mấy con trùng, hic hic. Nó chẳng thèm nói gì, chợt thấy lòng buồn hiu

-Thôi, đi ăn đi, mấy con cá này tính sau. OK!- Mi nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt con bạn của mình nên giúp nó. Đúng là chỉ có bạn tốt mới hiểu nhau như vậy thôi!

Nghe con bạn mình nói xong, nó mừng uýnh lên chạy tới hôn chụt một cái vào má con bạn

-Tao iu mày quá Mi ơi!!

-Mọi người đồng ý không?- Thấy 3 tên kia chẳng nói gì, Mi lấy làm lạ

-Đi với cô ta á hả? Ai…..ai thanh toán- tên Long ấp úng hỏi nhỏ (con trai gì mà keo quá trời ~_~)

-Hôm nay tôi đãi mọi người, được chứ?- Mi nói luôn mà không cần suy nghĩ

Và quyết định cuối cùng là cả đám kéo nhau đi ăn. Ba đứa tụi nó nắm tay nhau dung dăng dung dẻ đi trước, để 3 tên kia đi cùng nhau.

Đang đi thì hắn quay qua hai tên kia (cực)thắc mắc

-Trước kia tao thấy 2 đứa tụi bây sài tiền như nước mà, sao bây giờ tính toán từng chút vậy chứ?- hắn hỏi, mặt nhạo báng, cười gian gian,…..

-Ừ, thật ra tao với thằng Duy bị ông bà già cấm không cho về Việt Nam bắt học ở bên đó. Mà tụi tao không chịu, làm dữ đòi về cho bằng được. Không hiểu mấy ông bà bàn nhau ra sao mà đưa ra cái quyết định là: “Hai đứa được quyền đi nếu như tự kiếm được tiền…..”.Nghe câu đó tụi tao ức chế quá nên đi luôn, chứng tỏ cho ổng bả thấy tụi tao có thể tự lập- Long nói mà mặt đau khổ

-Thì ra là vậy, vậy mấy cưng có việc làm chưa? Vào làm cho anh…..anh trả lương-hắn nói mà mặt nhan hiểm vô độ

-Làm gì trong đó?

-Dọn vệ sinh!!!

-Mày muốn chết hả thằng kia- Long, Duy nhào tới kẹp cổ hắn

-Ế ế, tao giỡn, đừng nóng chớ!!- hắn vội giãn hòa, bởi một tên còn đấu lại, chứ hai tên “võ công thâm hậu” thì hắn chỉ có phân thân ra thôi!!

Ba đứa tụi nó đi mà không thấy ba tên kia đâu nên quay lại thì thấy cái cảnh ôm đầu ôm cổ rồi cười ha hả. Ngỡ ngàng đến bàng hoàng, tên Phong giỡn với 2 tên kia sao!!! Hành động cứ như người……. cõi trên rớt xuống vậy. Nó chạy đến quơ quơ tay trước mặt hắn, để xem hắn có bị ….. nhập không thì bị hắn khó chịu hất tay nó ra. Chẳng nói chẳng rằng đi luôn một mạch

Đến nhà hàng và việc làm quen thuộc đầu tiên là gọi món, nhưng lần này nó nhường cho Mi. Chắc tại vì trưa nó ăn nhiều quá, nên bây giờ cái bao tử nó giảm công suất rồi, ăn ít lại một tí nhưng cũng đủ chết người.

Bữa ăn kết thúc cũng là lúc Mi rút cái thẻ của mình ra (toàn sài thẻ). Nhưng tên Long là con trai thì con sao có thể để cho con gài “động tay” được chứ, mà đứa con gái ấy lại là Mi. Thế rồi làm ngay một hành động ga lăng, Long kêu Mi cất thẻ vào rồi lôi ngay cái thẻ của mình ra

Mặc dù đau lòng khi nhìn “đứa con yêu” của mình bị rút một khoảng “bự” nhưng bù lại thì anh anh ghi được điểm trong mắt nàng, kể ra thì cũng đáng nhỉ!!

Đưa Mi, Lam về nhà, điểm dừng cuối cùng của nó là chiếc giường thân yêu. Sau khi tắm rửa sạch sẽ thơm tho, nó nằm nghĩ về những chuyện gần đây. Đi cùng với hắn nó toàn gặp rắc rối, vào học mới hơn một tháng mà nó đã thăm phòng y tế liên tục. Trăn trở trằn trọc, rồi nó quyết định sẽ đành phải bỏ 30’ ngàn vàng của mình để dậy sớm bắt xe bus đến trường.

6h15 Am

Như dự dịnh nó dậy sớm rồi thay đồ đến trường. Trước khi đi nó không quên dán mảnh giấy trên tủ lạnh vì nó biết rằng hắn luôn tìm nước uống vào mỗi buổi sáng

[Tôi sẽ bắt xe bus đến trường, nếu anh dậy thì cứ đi, đừng tìm tôi, kí tên: Bào Nhi cute, lovely……]

Để lại lời nhắn xong, nó thong thả đi trên đường, hít thở không khí của một ngày mới, thật trong lành. Hôm nay nó cảm thấy khoan khoái đến lạ, có lẽ vì nó đã thoát được hắn.

Nhưng thoải mái chưa được bao lâu thì một con đau ập đến, nó bị sao thế này? Đau quá, nhỏi kinh khủng, đau gấp đôi lần trước, nó dựa người vào tường, tay chặn lấy ngực, đau quá, khó thở nữa. Khung cảnh xung quanh mờ dần rồi một màu đen bao trùm.


---------- Post added at 08:48 AM ---------- Previous post was at 08:48 AM ----------

Chap 30: Xe bus

Nó tỉnh dậy trong tình trạng đầu đau như búa bổ, mùi ete tanh nồng sộc vào mũi, nó đang ở đâu? À! chắc là ở bệnh viện

Thấy nó tĩnh lại, một vị bác sĩ cỡ ngoài 40 đeo kính đi đến trước mặt nó

-Cháu tỉnh rồi à?

-Sao cháu lại ở đây vậy bác sĩ?

-Người đi đường thấy cháu bị ngất nên đưa cháu vào đây!!

Thì ra là vậy! Nhưng nó bị bệnh gì vậy chứ? Gần đây nó cứ cảm thấy nhói ở lồng ngực, cứ nghĩ là do chạy nhiều nên mới bị như vậy. Nó quay qua chưa kịp mở miệng thì vị bác sĩ hỏi nó

-Cháu có người thân không?

Khoan đã! Nó coi phim nhiều rồi, những người bác sĩ chỉ chịu nói bệnh tình của bệnh nhân cho người nhà biết thôi, còn bệnh nhân thì không cho biết. Không được! Nó muốn biết rốt cuộc là nó đang bị gì

-Không ạ!

Nghe câu trả lời của nó, người bác sĩ nhìn nó ái ngại, chẳng nói gì cả, điều đó càng làm cho nó thêm tò mò muốn biết về bệnh tình của mình. Nó nhìn ông bác sĩ cầu xin.

-Bác sĩ, cháu bị bệnh gì vậy? Ông hãy nói cho cháu biết đi!!

Vị bác sĩ có vẻ lưỡng lự, nhưng trước sau gì thì nó cũng phải biết thôi, rồi ông rút ra một cái hồ sơ bệnh án và đưa cho nó

-Cháu bị bệnh tim, đến giai đoạn 2 rồi. Nhưng thường giai đoạn 2 thì rất ít ai đau đến độ ngất xỉu, bệnh của cháu có khả năng phát triển nhanh. Cháu cần phải ở lại đây điều trị. Nếu không điều trị thì mức độ nguy hiểm sẽ càng tăng và khó có thể cứu được.

Tai nó như ù đặc đi, không còn nghe thấy gì nữa, rồi nó sẽ chết sao? Không, bác sĩ nói rằng nó vẫn có thể sống nếu như điều trị mà! Nhưng chi phí thì sao chứ? Để điều trị thì sẽ tốn một khoản lớn, nó làm gì có tiền mà trả chứ! mà bệnh chắc chắn là sẽ không dứt hoàn toàn được, rồi sẽ tái diễn thôi! Nó không thể để cho ba mẹ nuôi của nó chi trả được, nó còn nợ họ quá nhiều!!

Nhìn vào tập hồ sơ bệnh án, sao người ta lại biết nó tên Bào Nhi nhỉ? À, phải rồi, chắc là nhìn vào bảng tên trên áo nó. Ngồi lật tập hồ sơ ra từng trang, xem trong vô thức, nó cũng không biết là mình đang làm gì nữa

Nó trốn khỏi bệnh viện, bước đi như người vô hồn. Tại sao ông trời lại đối xử với nó như vậy? Tại sao lại bất công với nó như vậy chứ? Ông đã cướp đi gia đình nó rồi, bây giờ ông còn muốn cướp đi sinh mạng của nó nữa sao? Nước mắt trực trào.

Có lẽ, nó sẽ không điều trị, nó sẽ không nói với ai hết. Nếu như chết đi thì nó sẽ được gặp lại ba, mẹ và cả chị nó nữa. Như vậy không phải sẽ tốt hơn sao!

Chắc giờ này hắn cũng về nhà rồi, lại một ngày nữa nó nghĩ học. Đưa tay lau đi vệt nước mắt, cố gắng làm mặt tươi tỉnh, nó đi vào nhà.

Vừa thấy nó mở cửa bước vào, hắn đã xồng xộc tiến tới

-Sáng nay cô đi đâu vậy?- giọng nói có pha chút tức giận

-À…. Chỉ là sáng nay….À.. xe bus đông quá nên tôi đi muộn, bị bác bảo vệ đuổi ra ngoài

-Vậy sao không về nhà?

-À….. tại…… tại tôi chán quá nên đi lòng vòng ý mà- nó nói mà cúi gằm mặt để tránh ánh mắt của hắn

-Điện thoại cô đâu? Tôi gọi sao không bắt máy?

-Hết pin nên tôi để ở nhà sạc pin rồi. Thôi, tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ.

Nó lẩn tránh rồi bỏ lên phòng. Hắn nhìn theo, cảm thấy có gì đó rất lạ, nhìn sắc mặt nó nhợt nhạt quá, phải chăng nó đang giấu hắn chuyện gì? Nhưng thôi, nó về là hắn cảm thấy nhẹ nhõm rồi.

Lên phòng, chợt nó nhớ tới lời Mi nói, ngày mai sẽ có tiết thể dục ngoại khóa, mai là thứ 5, đúng rồi. Nghĩ rồi nó lục tung tủ đồ, lấy được bộ thể dục nó ủi cho thẳng rồi cất sẵn, mai sẽ đem bỏ vào tủ trường cho tiện thay.

Tít…..tít…..tít

Tiếng chuông báo thức lại réo in ỏi, hôm nay sao mà nhức đầu quá. Nhưng nó vẫn giữ cái quyết định của mình, vẫn sẽ đi học bằng xe bus.

Đứng trước gương, nhìn mặt nó xuống sắc quá. Chắc là vì biết mình bị bệnh cho nên nó mới mất tinh thần như vậy. “Không được, nếu như mình không sống được bao lâu nữa thì mình phải sống cho đáng quãng đời còn lại, phải vui lên!!”

Tự động viên mình lấy tinh thần rồi nó lại tiếp tục lên đường. Không thấy động tĩnh gì, chắc là bọn hắn vẫn còn ngủ, hôm nay nó không để lại giấy nữa vì nó nghĩ là hắn biết rồi.

Ra đến trạm xe bus, nó nhìn vào cái bảng xem tuyến xe của mình rồi ngồi đợi. Khi rồi! Chiếc xe mang số 13 (số “hên”) chạy tới, nó vội nhảy lên xe

Sáng sớm nên xe cũng không đông khách, chỉ có lất phất vài người, hầu như ai lên xe vào giờ này cũng ngồi ngủ thì phải. Chọn một cái ghế trống ngay cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Nó rút cái điện thoại ra, gắn tai nghe vào rồi nghe nhạc, vừa nghe vừa nhìn ra ngoài cửa sổ

Một lúc sau, có một người thanh niên bước lên và ngồi cạnh nó. Nó cũng không để ý gì, chỉ ngồi ngắm cảnh.

Lạ thật! Sao cứ mỗi lần xe xốc lên một cái thì tên đó lại ép sát nó hơn, khó chịu, nó nghĩ lại là mấy tên dê xồm, nó quay qua định kêu tên kia dịch ra một chút thì…..

Gì vậy chứ? Tên đó đang kề con dao vào hông nó, sợ quá!

Chưa kịp định hình nên làm gì thì tên đó nói thầm vào tai nó

-Đến trạm kế tiếp thì xuống xe, không thì đừng trách

“Ax, cái xe số 13, đúng là xui mà, phải làm gì đây chứ???”

Nó chưa biết phải nên làm gì thì đã đến trạm kế tiếp và theo lời tên đó, nó phải bước xuống xe. Nó đi trước và tên đó đi sau kề con dao ép chặt vào người nó. Nó không dám nói gì cả.

Cùng lúc đó, có ba người khác đang nhìn theo “ Cô ta đi đâu vậy chứ? Chưa đến nơi mà? Sao tên đó……… DAO!!” ánh sáng khẽ lóe lên từ con dao sáng bóng

Thật đúng khi hắn quyết định lôi theo hai thằng bạn lên xe bus cùng nó. Cả ba đều đội mũ xụp xuống nên lúc nó lên cứ tưởng là người ta đang ngủ nên cũng không để ý.

Lúc đầu thì Duy Long cứ làu bàu, nhưng thấy cảnh đó, không ai bào ai, cả ba bước xuống theo.

Tên đó đẩy nó đi đến một con hẻm, không biết là đi đâu. Nó sợ quá không biết nên làm gì nữa, nó sợ nếu bây giờ nó đánh tên này thì con dao sẽ cắm vào người nó mà né không kịp mất!
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following 9 Users Say Thank You to juliecutie203 For This Useful Post:
ainoikodciu (31-05-2012), cát biển (22-04-2012), co nang_tinh nghich (03-08-2012), cua.suhao.vip (22-04-2012), dont_cry_because_of_u (25-08-2012), huyen21 (24-04-2012), jenny27 (10-06-2012), Sica Tự Kỉ (06-08-2012), simily maika (30-07-2012)
  #13  
Cũ 22-04-2012, 09:47 AM
Avatar của cát biển
cát biển
Status: Offline
Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gửi: 61
Thanks: 120
Thanked 20 Times in 15 Posts
Mặc định

hay wa! tiếp tập mới nha! nhanh nhanh nhé
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to cát biển For This Useful Post:
huyen21 (24-04-2012), juliecutie203 (22-04-2012)
  #14  
Cũ 22-04-2012, 12:35 PM
Avatar của cua.suhao.vip
cua.suhao.vip
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2012
Bài gửi: 143
Thanks: 416
Thanked 294 Times in 68 Posts
Mặc định

bạn ơi tiếp đi,cua ủng hộ bạn post tiếp
design by: 1989design.com 
Signature
được nghỉ hè rồi......
...
...
bắt đầu học kì 3 thôi
Trả lời với trích dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to cua.suhao.vip For This Useful Post:
huyen21 (24-04-2012), juliecutie203 (22-04-2012)
  #15  
Cũ 23-04-2012, 05:24 PM
Avatar của Miu_coi
Miu_coi
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gửi: 16
Thanks: 42
Thanked 5 Times in 5 Posts
Mặc định

sao mình đọc truyện j cũng chưa post hết vậy
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
  #16  
Cũ 23-04-2012, 08:19 PM
Avatar của juliecutie203
juliecutie203
Status: Offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gửi: 287
Thanks: 150
Thanked 1.370 Times in 204 Posts
Mặc định

Chap 31: Cảm giác ấy là gì?

Chợt! Có tiếng nói vang lên

-Thả cô ta ra

Tên đó vừa nghe thấy, theo phản xạ quay phắt lại và ngay lập tức chuyển con dao lên kề ngay cổ nó, bắt đầu run run rồi hét to

-Không được tới đây! Không thì tao giết con nhỏ này- tên đó nói rồi ép sát con dao vào cổ nó

Con dao sắt bén cứa nhẹ làm máu bắt đầu rỉ ra, rát quá!

Tâm trạng nó lúc này như bấn loạn, toàn thân cứng đờ. Nó không biết phải làm gì nữa, làm gì bây giờ? Nó đang sợ lắm, không lẽ nó sẽ chết vì …….cái chuyện lãng xẹt như vậy sao???

-Ê! Đừng có manh động- Duy thấy tên kia có thể làm liều nên vội hét

“Không được rồi, nhìn tên này có vẻ sẽ giết con tin nếu như bị ép tới đường cùng. Nhìn cô ta có vẻ đang sợ hãi lắm, không biết cô ta có hiểu ý mình không nữa!!”- hắn nghĩ

“Mình phải làm gì bây giờ?? Cái tên này muốn cắt cổ mình thật sao chứ? Hichic, làm gì đây?.....Khoan đã, hắn nhíu mày, hắn muốn nói gì nhỉ? Mình không hiểu….”

Hắn nhìn nó ra hiệu, rồi quay huých trỏ vào người Duy miệng nói to

-Đừng có lên tiếng, huých-trỏ mày chết bây giờ

“Sao? Hắn muốn mình huých trỏ tên điên này á?.... hix, không biết liệu có toàn mạng trở về không nữa…..”

Nó khẽ gật đầu để ra hiệu cho hắn biết rằng nó đã hiểu ý hắn, rồi đợi hắn gật đầu ra hiệu, nó giật mạnh tay vào bụng tên kia. Đau quá tên đó liền thả tay ra ôm lấy bụng, nó thừa lúc đó đẩy mạnh tên đó ra và bỏ chạy. Nhưng không may tên đó lại lia con dao cắt ngay một đường dài vào cánh tay nó

Hắn vừa thấy nó thoát ra liền tiến tới ngăn tên đó lại. Không tốn nhiểu thời gian, tên đó bị hạ nằm lăn lộn dưới đất, bỗng hắn lại thấy lo lo rồi chạy đến chỗ nó

-Cô có sao không?

-Ờ….. Không sao- lấy tay để ra sau lưng, nó không muốn hắn thấy. Nhưng sao máu cứ chảy ra liên tục như vậy chứ, tay nó bắt đầu không còn cảm giác nữa rồi.

Hắn lại quay đến chỗ tên kia, nắm lấy cổ áo tên đó kéo xốc lên

-Ai sai mày làm chuyện này?- ánh mắt hắn sắc lạnh đến đáng sợ.

-Tha……tha cho tôi….. tôi chỉ làm theo lời của người nào đó thôi. Tôi không biết mặt hắn…. có người đến tìm tôi và nói đưa con nhỏ đó đến đây là xong.

Vừa dứt câu, hắn hất mạnh tên đó ngã xuống đất, cùng với sự tức giận, hắn quay qua quay lại như tìm kiếm thứ gì đó rồi chợt hét to

-Tôi biết là cậu đang ở đây! Nếu như cậu còn động đến cô ta một lần nữa thì đừng trách tôi tại sao không nương tay!!

Nói xong hắn quay lại chỗ nó. Sao nhìn sắc mặt nó nhợt nhạt quá, chợt hắn tiến đến, lấy tay đẩy nhẹ cằm nó rồi quan sát gì đó

-Cổ chỉ bị chảy máu một chút, sao nhìn sắc mặt lại nhợt nhạt như vậy?

Nó cúi mặt xuống, như hắn nói nó lại càng cố gắng giấu đi cái tay của mình. Nó không muốn hắn thấy tay nó đang chạy máu

-Cô đang giấu tôi gì vậy? Đưa tay tôi xem

-Tôi có giấu gì đâu!!......... Aa…..

Hắn giật mạnh tay nó, động đến vết thương làm nó đau điếng, khẽ la lên. Thấy đường rách dài trên tay nó đau hắn lại đau lòng thế này? Sao nó lại giấu hắn chứ? Tức giận, hắn quát

-Này, đồ ngu ngốc, bị như vậy mà không nói, chán sống rồi hả?

-Tôi……. tôi

-Này, băng bó cho cô ta trước đi rồi muốn nói gì nói. Định để cho cô ta chảy máu tới chết sao?- Long kéo tay hắn ra, trước gì Long chưa lần nào nhìn thấy hắn lo lắng cho người khác mà đến độ tức giận như vậy

Cũng may là nó bị tên kia bắt xuống ngay cái hẽm gần trường nên đi một lúc là tới. Chỉ vì cái vụ này mà tụi nó đi học trễ, chắc chắn là không được vào trong rồi. Nó chán nản quay đầu lại

-Đi đâu vậy?- hắn níu tay nó lại

-Thì đi về, giờ này làm gì vào được nữa!!

-Đứng đây đi

“Gì……gì vậy chứ? Mình cứ tưởng là hắn quang minh chính đại đi vào những lúc trễ giờ, hóa ra là vì leo rào sao????”

Hàng rào trường cao gấp đôi mấy cái hàng rào bình thường, vậy mà thoáng cái hắn đã leo qua được. Nó tự hỏi không biết hắn leo bao nhiêu lần mà điêu luyện đến vậy. Vào được bên trong, hắn chạy vào phòng bảo vệ, đúng như hắn đoán, bác bảo vệ đi đâu mất rồi. Hắn bấm mật khẩu vào cánh cửa từ từ mở ra.

Trong trường này, hắn là học sinh duy nhất biết mật khẩu. Đúng là làm hội trưởng hội học sinh cũng có lợi phết!

Haizz….. Lại phải đi gặp chị y tá, cứ như vậy nó thành “khách quen” luôn rồi. Nhưng vào đến nơi, tìm qua tìm lại, tìm tới tìm lui mà hổng thấy chị y tá đâu. Nó đành ngồi xuống cái giường chờ. Nhìn vào cánh tay của mình nó muốn cho máu nhanh đông lại cho khỏi chảy ra nữa, “Ax, đau chết đi được!!”

-Để tôi băng lại, đợi chị ta tới thì lúc đó chắc là cưa tay cô quăng luôn rồi

Hắn từ đâu đi tới, cầm theo băng bông và thuốc sát trùng, nó rụt rè từ từ đưa cái tay của mình ra, thật ra thì nó chẳng muốn làm tí nào, nó ghét mấy cái loại thuốc sát trùng.

-Nè….. băng thôi không sát trùng được không?

-Vậy thôi cưa tay quăng luôn đi, khỏi sát trùng.

Nghe câu nói của hắn, nó đành cắn răng chịu đựng. Hắn thấm thuốc vào bông rồi chậm chậm nhẹ vào vết thương, cố làm thật nhẹ để nó không đau. Điều bây mà bây giờ hắn biết là làm sao để nó không bị đau thôi.

Tuy là rất rát nhưng nó lại cảm thấy có gì đó vui vui, nhìn hắn, hắn quan tâm nó quá, thật ra thì hắn cũng đâu có xấu xa lắm đâu, nhìn hắn lúc này cứ dễ thương thế nào ấy ^___^ Chợt, giật mình. Nó đang nghĩ gì vậy chứ, sao cảm giác lạ lạ........hắn băng đẹp không chê vào đâu được.

Lúc vết thương được băng lại xong cũng là lúc tới giờ ra chơi. Nó nhớ ra mình cần phải tìm vài cuốn sách về kinh tế, nó muốn tìm hiểu trước để sau này dễ tiếp thu, dù sao thì sống tới đâu, làm được gì thì hay tới đó. Nghĩ rồi nó lấy cặp đi lên thư viện

Vừa bước ra khỏi cửa phòng y tế, hắn đã giật lấy cái cặp của nó và buông ra một câu ngắn gọn

-Để tôi kêu người mang lên lớp- nói rồi bỏ đi một mạch

Lúc đó nó lại thoáng thấy hắn đỏ mặt, nhìn cứ mắc cười thế nào í. Nhưng rồi cũng quên đi và lên thư viện trường. Chà! Lần đầu tiên nó bước vào thư viện trường. Phải nói là to kinh khủng, có máy lạnh, máy tính nữa. Sách gì cũng có, cứ như là nguyên cái nhà sách vậy. Mà có khi nhà sách cũng không có đầy đủ sách bằng ở đây.

Sau một lúc tìm kiếm và lựa chọn, nó đã chộp 3 quyển sách dày cộp rồi lấy cái thẻ của mình ra đưa cho chị thủ thư xác nhận, nó ôm 3 quyển sách hí hửng. Vừa đi vừa cúi đầu vào mấy quyển sách, tranh thủ xem vài trang mà không chịu nhìn đường và hậu quả là nó va vào một người làm rơi hết mấy quyển sách.


---------- Post added at 08:19 PM ---------- Previous post was at 08:18 PM ----------

Chap 32: “Ý đồ của cô là gì?”

Nó vội cúi xuống nhặt lên, người kia cũng cuống cuồn cúi xuống nhặt cho nó. Vừa nhặt vừa luôn miệng xin lỗi.

-Xin lỗi bạn nhé, mình vô ý quá

-Không sao, mình cũng có lỗi mà

Nhặt xong mấy quyển sách, lúc này nó mới đứng lên, thì ra người kia là một tên con trai, cao hơn nó chừng một cái đầu. Nó cũng không để ý gì nhiều, cúi đầu cảm ơn rồi quay đi

-Mình tên Lâm, 11A3, còn bạn- nó vừa quay đi thì bị cái người tên Lâm đó níu lại, cố gắng làm quen.

-Ờ…….. mình là Bảo Nhi, 11A1, rất vui được làm quen ^____^- chần chừ một lúc nó cũng cười tươi đáp lại, nhưng chợt nhớ ra là mình còn phải đi cất mấy quyển sách này rồi còn phải xuống chỗ Mi, Lam nữa. Vậy là nó vội chào tạm biệt cậu bạn Lâm rồi chạy về lớp

----------------------
PROFILE

Tên: Trịnh Hoàng Lâm

Ngoại hình: 1m79, gương mặt cũng dễ thương nhưng chưa được xếp vào hàng hotboy

Thân phận sẽ được tiết lộ sau
----------------------

Cất xong mấy quyển sách, nó chạy xuống căng tin. Cái gì vậy? Sao cả đám con gái lại vây vào một chỗ như thế kia? Tò mò, nó tiến lại chen vào đám đông

“Ax, gì vậy chứ??” Cảnh tượng trước mắt làm cho nó không khỏi bàng hoàng. Hóa ra đám con gái vây lại là vì chỗ Mi, Lam ngồi có………..bọn hắn. Đám con gái không vậy lại sao được khi mà “ngàn năm” mới thấy 3 hotboy chịu chui vào đây .

“Đúng là cái lũ hám trai”- nó thấy chướng mắt nên chạy tới kéo hai con bạn ra, tìm một cái bàn khác để ngồi, mà cũng không cần phải tìm bởi bàn trống cả đống, lũ con gái thích đứng ngắm trai hơn là ngồi ăn mà.

Thật ra thì hắn cũng khó chịu lắm, bởi hắn có muốn xuống đây đâu, chỉ tại hai cái tên kia lôi kéo, đòi xuống đây cho bằng được nên cuối cùng hắn vẫn phải lết xuống.

Nó cảm thấy khó chịu lắm, nhìn cái cảnh sao mà gai mắt quá. Quyết không thèm quan tâm tới nữa, cứ đi mua đồ ăn như không có gì, hôm nay căng tin đông người mà không ai chen lấn mua đồ ăn, thoải mái thật. Nhưng cứ khó chịu thế nào ấy!!!

Rè…….rè

Chợt điện thoại nó rung lên, vội lấy ra xem. “Số ai vậy nhỉ?” chần chừ một lúc nó bắt máy

-Alô, ai vậy ạ?

-Nhi hả? Quân đây! Xin lỗi Nhi vì mấy hôm nay đi mà không báo trước!

-Quân đi đâu vậy?

-Mẹ Quân ở bên này bị bệnh, công ty lại gặp trục trặc nên Quân phải bay ngay tối hôm đó, không báo trước với Nhi được. Bây giờ mọi thứ ổn định rồi Quân mới gọi cho Nhi được đây.

-Ừ, vậy khi nào Quân về?

-Khoảng 1 tuần nữa. Vậy nhé, Quân lại có chuyện phải đi đây.

-Ừ, bye, nhớ về sớm nha!!

Cúp máy, thì ra Quân có việc bận, làm mấy hôm nay nó cứ lo lo. Bây giờ thì biết Quân không sao rồi. Thoải mái tiếp tục ăn như chưa có chuyện gì xảy ra

-Chị Nhi, em ngồi ở đây nha!

Con bé Nguyệt Mỹ từ đâu đi tới tay cầm theo khay thức ăn. Thấy con bé nó lại cảm thấy vui vui, có NGuyệt Mỹ nó cảm thấy như có thêm một người bạn nữa trong ngôi trường này. Lam với Mi cũng có vẻ quý con bé lắm.

-Ừ, em ngồi đi

Con bé ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Mới quen biết nhau mà cứ như là quen lâu lắm rồi vậy. Cứ ngồi nói chuyện cười đùa, mặc cho bọn hắn đang khổ sở với mấy con nhỏ hết “anh ăn cái này nha”…. “anh uống cái này đi, cái này bổ dưỡng lắm”….. Cuộc vui có lẽ sẽ được trọn vẹn nếu như con bé Nguyệt Mỹ không sơ ý làm đánh đổ cà phê lên áo nó

-Em……em xin lỗi chị- con bé vội vàng lấy khăn lau cho nó, miệng rối rít xin lỗi.

-Không sao đâu, chị sẽ thay áo khác, em đừng lo.

Mặc dù nó gét nhất là bị đổ nước lên người, cái cảm giác nó ướt ướt, dính dính rất khó chịu, mà lại còn để lại một vết khác lạ trên áo nữa, nhưng trách sao được vì con bé chỉ lỡ tay thôi mà.

-Mày có đồ thay không, hay để tay gọi điện về kêu người lấy bộ khác cho mày?- Mi hỏi

-Có, cũng may là sáng nay tao có đem theo bộ thể dục để thay. Chắc giờ thay luôn quá.

Nói rồi nó đứng lên đi lấy bộ đồ bỏ trong tủ trường thay luôn, để Mi Lam ngồi cùng Nguyệt Mỹ

Hắn ngồi bên kia tuy bị đám con gái vây lại nhưng hắn vẫn có thể nhìn được qua chỗ nó. Có thể con bé đó qua mặt được tụi nó nhưng không thể qua mặt được hắn. Rõ ràng hành động của con bé Nguyệt Mỹ là cố ý. “Xem ra cô cũng có vẻ ma ranh lắm cô nhóc ạ! Nhưng như vậy là chưa đủ để thoát tội mà không ai biết đâu. Để xem cô còn định làm gì!”

Nguyệt Mỹ giờ đang tức tối lắm, định làm cho nó bẽ mặt một vố nhưng nó lại có đồ khác để thay. “Thôi kệ, lần này không được thì lần khác vậy, coi như hôm nay chị gặp may…”

Thay xong bộ đồ, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, mặc đồ thể dục vừa dễ chịu lại được tự do bay nhảy không như bộ đồng phục kia ngồi cũng phải ngó trước nhìn sau, đi thì phải từ tốn……

Kết thúc giờ chơi, chào Nguyệt Mỹ rồi nó cùng Mi, Lam lên lớp. Cuối cùng thì sau mấy ngày liền thăm chị y tá, nó cũng được trở về với lớp học thân yêu

Buổi học diễn ra khá suôn sẻ vì nó ngồi bàn cuối nên cũng không có giáo viên nào để ý bắt bẻ nó mặc sai đồng phục. Chỉ có điều là căn bệnh tim lại phá rối, làm cho nó đau quặng. Nhưng cũng may là chỉ kéo dài khoảng 10s nên chưa đến độ ngất xỉu như lần trước.

110 Am

Reng………reng……

-Hura! Khỏe quá, cuối cùng thì cũng thoát được. Dạy gì mà hai con mắt mình muốn xụp xuống luôn…

Nó khoái chí mừng rỡ vì thoát được chuyên gia gây mê (biệt danh nó đặt) đó là thầy dạy văn. Nó không bao giờ khá môn văn nổi bởi cứ đến giờ văn thì nó lại ngủ, cái lần thi vào trường này nó phải đi kiếm thu thập thông tin từ mọi nơi có thể thu thập được, rồi cứ ngồi đọc đi đọc lại đọc tới đọc lui cho thuộc, nhờ vậy mà nó mới được điểm cao. Hí hửng cất tập, bỗng tên Long từ đâu nhảy tới……..
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following 7 Users Say Thank You to juliecutie203 For This Useful Post:
co nang_tinh nghich (03-08-2012), dont_cry_because_of_u (25-08-2012), huyen21 (24-04-2012), jenny27 (10-06-2012), myhappiness (05-08-2012), Sica Tự Kỉ (06-08-2012), simily maika (30-07-2012)
  #17  
Cũ 24-04-2012, 07:56 AM
Avatar của Miu_coi
Miu_coi
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gửi: 16
Thanks: 42
Thanked 5 Times in 5 Posts
Mặc định

post tiếp jk mưz
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Miu_coi For This Useful Post:
huyen21 (24-04-2012)
  #18  
Cũ 24-04-2012, 02:43 PM
Avatar của Banggia2301
Banggia2301
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gửi: 20
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Mặc định

Tiep di tg 0i !
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Banggia2301 For This Useful Post:
huyen21 (24-04-2012)
  #19  
Cũ 24-04-2012, 07:03 PM
Avatar của Banggia2301
Banggia2301
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2012
Bài gửi: 20
Thanks: 2
Thanked 9 Times in 9 Posts
Mặc định

Truyen cua tra sua hay nhung.....chang co truyen na0 full. Na~n !
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
The Following User Says Thank You to Banggia2301 For This Useful Post:
huyen21 (24-04-2012)
  #20  
Cũ 24-04-2012, 08:37 PM
Avatar của ngocong63
ngocong63
Status: Offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gửi: 1
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Mặc định 222222

đang hay.hic.nản y dc.==
design by: 1989design.com 
Trả lời với trích dẫn
Trả lời

Tags
ren

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của mình

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến





Powered by vBulletin version 3.8.6 Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2011 TraSua. All rights reserved.
Design by 1989DESIGN.COM phim sex online xnxx.com lauxanh.us vungtrom.com